|
San Luis OBispo là nơi hẹn ḥ đầu tiên cuả một
cặp t́nh nhân trên mục t́m bạn bốn phương. San Luis OBispo nằm giữa Los
Angeles va San Francisco. Đó là một vùng biển hẻo lánh it người biết
đến. Vi Vi và Khải chọn địa điểm này v́ kín đáo. Vi Vi quen với Khải,
một người đàn ông đă có gia đ́nh. Vi Vi mau chóng yêu Khải, mặc dù biết
Khải đă có vợ. Vi Vi yêu Khải bằng t́nh cảm say đắm tự nhiên. Vi Vi đau
khổ, nhiều lần cô muốn chấm dứt mối t́nh ấy nhưng cô không đủ can
đảm. Vi Vi quyết định gặp Khải một lần để rồi không bao giờ
gặp nữa. Hai người hẹn nhau ở phi trường San Luis OBispo. Khải sẽ đáp
chuyến bay tới phi trường San Louis trước Vi Vi một giờ và Khải sẽ đón
Vi Vi ở phi trường.
Khải nóng ḷng chờ
đợi
người t́nh không biết mặt tại phi trường
San Luis. Khải quan sát từng người một bước
xuống từ chuyến bay đến từ phi trường
SF. Khải bất ngờ theo dơi mot phụ nữ mặc
chiếc đầm thun đen bó sát thân người
làm nổi bật thân h́nh thon nhỏ gọn
gàng của cô. Chiếc áo đầm thật đơn
giản không kiểu cọ, nhưng cũng đủ hấp
dẫn v́ để lộ cả 3 ṿng đối.
Cặp gị thon dài, trắng mịn. Mỗi bước
chân cô đi, đôi mông hơi lúc lắc
theo nhịp bước. Phụ nữ đó không
có cái thân h́nh bốc lửa, bộ ngực
vĩ đại, hay cai mông lớn quá cỡ như các
cô nữ minh tinh diễn viên điện ảnh.
Tuy nhiên các đường cong hài ḥa theo
vóc người của cô khiến người khác
phải chú ư. Khai ca chăm chú ngăm
nh́n bóng dáng thon thả đó. Mái
tóc dài ngang vai để tự nhiên bay trong
gió. Nơi nàng tóat lên một vẻ dịu
dàng khiến người khác phải nâng niu,
trân trọng.
Từ xa, Vi Vi biết Khải đang
quan sát ḿnh. Cô mỉm cười thích
thú. Vi Vi tiến đến gần Khải, thật
tự nhiên đua tay ra bắt: "Anh Khải ha? Anh
nh́n ai mà mất hồn vậy? Vi Vi nè."
Khải
ấp úng,
bao nhiêu lanh lẹ bạo dạn thường ngày
biến đâu mất rồi. Khải nói: " Đi
máy bay mệt không?"
Vi Vi im lặng
mỉm cười bâng quơ. Vi Vi trao vali cho Khải. Họ đi
taxi về khách sạn không nói lời nào
với nhau.
Vừa đóng
cửa pḥng khách sạn, Khải nhào tới ôm đại
Vi Vi và tham lam kiss Vi Vi làm cô không kịp
phản ứng ǵ cả. Vi Vi cự nự, " Người đâu
mà thô bạo quá?”
Khải chống
chế, “ Tại em quyến rũ anh làm anh chịu
không nổi.”
Vi Vi cười
mỉm. Hai đuôi mắt dài nheo nheo; đôi mắt
sáng long lanh, đa t́nh như muốn thu hút
hồn ngườI đối diện. Khải không nói,
kéo áo của Vi Vi xuống, để lộ bộ ngực
nhọn hoắc như cái sừng trâu, mịn màng
trắng như bộ ngực của thần vệ nữ.
Khải không khỏi ngạc nhiên chiêm ngưỡng
nàng. Chàng la lớn: "Wow, em đẹp quá!" Vi
Vi vẫn yên lặng. Khai nhẹ nhàng bồng Vi
Vi lên giường, hôn nhẹ lên môi Vi Vi. Đôi
môi Khải dày, khô làm đê mê Vi
Vi. Vi Vi nhắm mắt, miệng Vi V mở ra tươi như cánh
hoa hàm tiếu ban mai đón nhận nụ hôn
của Khải. Khải kiss nữa, lâu hơn nụ hôn
vừa rồi.
Bất
ngờ Vi Vi nhỏm dậy, mở nút áo Khải,
và áp sát ngực cô vào ngực
Khải thiệt mạnh. Vi Vi hỏi:
"Ngẹt
thở chưa? Chết chưa?" Khải hôn lên
ngực Vi Vi; Chàng dùng lưỡi từ từ liếm
lên đến tận đỉnh đồi của Vi
Vi. Một niềm khóai cảm dâng trào. Khải đùa, "Được
chết trong ṿng tay em là môt điều lư thú."
Vi Vi nhẹ nhàng kiss lên ngực Khải, mút
lay nắm vú Khải thiệt ngon lành. Vi Vi có cảm
tưởng như ngày c̣n thơ Vi Vi hay mút
tay. Khải muốn đi xa hơn nữa, nhưng Vi Vi muốn đi
dạo biển trước.
Vi Vi mặc
quần short xanh; chiếc áo thun trắng bó sát lấy người, để lộ cái eo nhỏ
xiu. Khải cũng mặc quần short và áo thun trắng. Cả hai tay trong tay
dung dăng dung dẻ đi ra băi biển. Băi biển thiệt vắng. Sóng biển lăng
yên. Ông mặt trời nheo mắt nh́n đôi t́nh nhân. Bỗng nhiên Vi Vi bỏ
chạy. Khải chạy theo Vi Vi. Khải la lớn, "Vi Vi chờ anh với, chạy gi
nhanh vậy?"
Vi Vi cười lớn và nói, " Đuổi được em, th́ anh muốn ǵ cũng
được."
Vi Vi như con sóc, chạy núp trong mấy tảng đá làm Khải không
đuổi theo được. Khải đột nhiên dừng lại, ngồi xuống băi cát. Vi Vi ngạc
nhiên quay lai. Khải đợi Vi Vi đến gần, Khải nhăn mặt nói, "Anh bi trặc
chân. Đau quá!"
Vi Vi lo lắng, cầm bàn chân Khải xem xét. Trong luc Vi Vi lo sợ Khải
đau chân, Khải láu cá ôm choàng lấy Vi Vi hôn tới tấp. Chàng nói, " Ah,
anh bắt được em rồI! Em chết với anh! Anh muốn making love
ngay tại nơi này vi em nói bắt được em thi anh muốn gi cũng được."
Vi Vi giảy nảy, "Anh chơi an gian vậy mà cũng nói bắt được em hả ?
Cheating thi hỏng tính."
Khải cười, bắt chướt giọng Vi Vi, "Hỏng biet, miễn là bắt được em là
được rồi. Phải mưu mô như vậy mới bắt được em chứ. Em lẹ như sóc mà.
Bây giờ anh making love nha.”
Vi Vi thách, “ Anh dám? Anh có đủ tiền đóng fine
hong? 5000 dollars fine đó."
Khải hôn lên cổ, lên
ngực, lên bụng Vi Vi. Vi Vi nhột; Nàng thích thú cười vang. Ca hai đùa
giỡn trên băi cát; Họ chơi làm nhà, bắt c̣ng, và đùa vui như trẻ con.
Khải vui lây với vẻ hồn nhiên của Vi Vi. Vẻ mặt nghiêm nghị đạo mạo của
Vi Vi lúc ban đầu gặp Khải không c̣n nữa. Vi Vi thật trẻ trung như cô
gái mười tám, đôi mưoi.
Cả hai nắm tay nhau về lại hotel, Vi Vi tinh nghịch nhảy lên sau lung
Khải và ôm cổ Khải. Vi Vi nhơng nhẻo, "Em mỏi chưng quá hà. Cơng em
nha."
Khải ok
Khải đáp: "Ok, em"
Khai vui vẻ cơng Vi Vi. Bộ
ngực sừng trâu áp sát lưng Khải; cặp gị thon dài tḥng gần xuống đất.
Khải nhận xét, "Phụ nữ chân dài, tướng đi xà hành dâm lắm."
Vi Vi giận, " No, em là cô giáo. Tại sao
anh lại nói em dâm?”
Khải dịu giọng, “Ok, em không dâm, but nh́n dáng em, đàn ông muốn em
liền.”
Vi Vi úp mặt vào vai Khải, nũng nịu, “Anh này, chọc em hoài.”
Vi Vi rắn mắt kisses vào gáy Khải, và licks tai Khải. Khải
la, "Nhột anh, em!"
Khải cảm thấy yếu hẳn đi và làm rớt Vi Vi xuống băi cát. Khải vội vàng
ôm choàng lấy Vi Vi; Khải kisses and licks vào gáy và tai Vi Vi như Vi
Vi đă làm cho Khải. Vi Vi nhột quá; nàng vừa cười vừa la lớn, "Anh,
anh, nhột quá! Tha cho em đi nha!"
Khải nói, "Tại em licked anh trước. Em sensitive
quá đi.”
Vi Vi cự nự, "Tại cái miệng và lưỡi của anh làm em chịu hỏng
nổi."
"Vậy hả? Vậy th́ anh
làm tiếp cho em chết luôn ."
Họ ngồi xuống băi cát và kiss
thiệt là say đắm. Không gian và thời gian như ngưng đọng lại và chỉ c̣n
lại đôi t́nh nhân mà thôi. Vi Vi nuốt lấy mật ngọt từ miệng Khải và
nàng trao lại cho Khải những giọt nước bọt. Hai đầu lưỡi tê buốt với
bao cảm xúc ngọt ngào say đắm. Họ kiss and kiss thiệt lâu như chưa bao
giờ họ được kiss như thế. Sau đó, ho nắm tay nhau chạy về
khách sạn. Vi Vi nhanh chóng vào bồn pha nước ấm, cho xà bông xủi bọt.
Vi Vi gọI, " Anh, vào đây. Hôm nay anh là king. Em serve anh nha."
Khải bước vào bathtub; ngọn nến thơm
lung linh huyền ảo; mùi thơm từ bathtub làm Khải thư giản thần kinh.
Khải đưa mắt nh́n Vi Vi, "chuyen gi?" Vi Vi không nói; Nàng lặng yên
gội đầu cho KhảI; Vi Vi nhẹ nhàng lấy lotion thoa lên người Khải, và
massage cho Kkhai. Vi Vi ngắm thân thể chắc nịch của Khải. Vi
Vi nhẹ nhàng xoa bóp cho Khải như cô đang nâng niu trân trọng vẻ đẹp
đàn ông mà tạo hóa đă ban cho Khải. Khải ngạc nhiên, "Em biết massage?"
Vi Vi cười, “ Em có học massage để phục vụ chồng chứ"
Khải jealous, "Người nào có phước lấy được em?”
Vi Vi cười buồn không nói.
Vi Vi cầm cục nước đá đưa cho Khải bảo,
"Anh massage lên ngực cho em nha."
" Chi vậy em?"
"Để có bộ
ngực sừng trâu. "
"Thảo nào ngực em đẹp quá!"
Mùi thơm dịu dàng; ánh nến lung linh romantic; hai thân thể mềm mại
thơm tho đă đưa đôi t́nh nhân đến khóai cảm dịu dàng. Vi Vi lấy khăn
bông lau khô cho Khải. Khải mặc quần áo và bước ra ngoài. Thức ăn đă
được dọn sẵn trên bàn. Khải cảm động" Em chu đáo quá! Anh là
king hôm nay thiêt rồi."
Vi Vi lấy thức ăn vào dĩa cho Khải. Nàng chăm sóc, lắng nghe Khải kể
chuyện như người vợ hiền. Hai mắt Vi Vi sáng long lanh, nh́n chăm chú
vào KhảI để theo dơi câu chuyện Khải kể. Thỉnh thoảng, Vi Vi hỏi thăm,
tỏ ư thán phục va thi’ch thú. Khải nói, "No rồi. Bây giờ chỉ muốn ăn em
thôi."
Vi Vi ph́ cười; hai má hồng hồng, mắt long lanh nói, " Anh này, mới từ
trong bathtub, mà lại muốn nữa. Sao lắm energy thể? "
Vi Vi làm cho Khải ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Khải không hiểu
tại sao trong pḥng khách sạn lại có đàn piano? Vi Vi đă yêu cầu nhân
viên khách sạn đem đàn vào pḥng. Lúc mới đến khách sạn, Khải bị Vi Vi
hớp hồn nên không để ư cách bài trí trong pḥng. Vi Vi huyền ảo trong
chiếc áo ngủ màu hồng mỏng dính thấy rơ phần dạ thịt trắng săn chắc. Vi
Vi thiệt hấp dẫn,khêu gợi với chiếc bra băng đăng ten màu đỏ, underwear
cũng bằng đăng ten cùng màu. Vi Vi phục sức bên ngoài rất đơn giản,
nhưng baby suit th́ thật là fancy. Vi Vi đàn những bản t́nh ca, "
Romance, Domino, Jomeo and Juliette, Histore L'amour,” trong ánh nến mờ
ảo, gương mặt nghiêng nghiêng để lộ chiếc mũi thanh tú, mái tóc thề đen
nhánh, và từng lọn tóc nhỏ phủ bờ vai tṛn lẳn.
Khải mơ hồ dụi mắt, nhéo bắp đùi thật manh. Khải phân vân
không biết là chàng đang mơ hay tỉnh? Ánh nến lung linh huyền ảo; tiếng
nhạc réo rắt d́u dặt; mùi thơm nhẹ nhẹ từ candlelight tỏa ra. Khải có
cảm tưởng Khải là gă thư sinh trong truyện Liêu Trai Chí Dị lạc động
Đào Nguyên, và Vi Vi là nàng tiên từ trên trời hay các con hồ ly tinh
biến thành người con gai xinh đẹp quyến rũ Khải. Vi Vi cố ư ăn mặc và
tạo nên khung cảnh nên thơ như vậy để quyến rũ Khải. Khải nghi ngờ, "Vi
Vi là ai? Tại sao nàng phải làm như vậy? Nàng cần ǵ nơi Khải?" Nàng
quá đẹp, quá hoàn mỹ. Nếu nàng muốn sex, hay đàn ông th́ chắc hẳn khối
người t́nh nguyện. Nàng đâu cần hẹn ḥ Khải ở nơi đây chứ? T́nh yêu ư?
Khải không nghĩ là Vi Vi yêu Khải dễ dàng như thế. Một thoáng lo lắng
đến với Khải. Khải cảm thấy thiệt là phiêu lưu mạo hiểm khi hẹn với Vi
Vi đến đây và Khải được Vi Vi đối xử tốt như vậy.
Khải nghĩ đến những phim action, những cạm bẫy của đám anh
chị gangsters. Nhưng nh́n nét mặt hiền lành, đạo mạo và u buồn của Vi
Vi, Khải lại hối hận v́ Khải đă nghĩ không tốt về Vi Vi.
Khải lặng lẽ đến bên Vi Vi và ôm nhẹ eo nàng. Vi Vi ngưng
đàn; nàng nh́n Khải mỉm cười. Khải bảo, "Đàn tiếp đi em."
Vi Vi không nói; nàng nh́n Khải say đắm mời gọi. Khải lột
trần Vi Vi. Vi Vi cũng nhanh chóng lột trần Khải. Hai thân thể trần
truồng quấn lấy nhau. Cả hai trở lại thời tiền sử: Adam and
Eve trên vườn địa đàng. Khải kinh nghiệm dẫn dắt Vi Vi đến đỉnh cao
t́nh ái, đến lạc thú tuyệt vời. Cả hai mệt mỏi ră rời, nằm ngủ ngay
trên sàn nhà...
Vi Vi giật ḿnh thức dậy; cô ngạc nhiên nằm bên cạnh cô là một người
người đàn ông lạ. Nàng nhíu mày nhớ lại tất cả: Nàng đă hẹn ḥ và cô đă
có sex với Khải. Vi Vi đă chủ động cho cuộc hẹn ḥ nay. Cô đă sắp xếp
tất cả những t́nh tiết romantic như cô tưởng tượng. Tất cả đă xảy ra
như ư cô mong muốn. Cả ngày hôm qua tất cả xảy ra như là một giấc mơ.
Đêm qua, cô đă ngủ quên trên sàn nhà; Khải đă bồng nàng lên giường và
đắp chăn cho nàng. Nh́n Khải say ngủ, Vi Vi muốn kiss trên khuôn mặt
ấy; nàng muốn sờ soạng, vuốt ve Khải, nhưng nàng sợ sẽ làm cho Khải
thức dậy. Nàng muốn giữ Khải cho riêng cô măi măi, nhưng không được:
Khải phải về với vợ Khải và Vi Vi không được quyền phá vỡ hạnh phúc của
Khải.
Vi Vi tựa đầu vào vai KhảI; nàng cảm thấy thật b́nh an thanh thản. Vi
Vi smells mùi đàn ông trên thân thể Khải. Vi Vi chịu hổng nổi ; cô sờ
sọang Khải, làm Khải thức giấc. Khải dịu dàng, "Em, thức dậy sớm quá
vậy?”
Vi Vi nũng nịu, "Em muốn ngắm anh ngủ. "
Khải kisses Vi Vi,"Good morning em nẹ Em mà đánh thức anh là anh đ̣i
hỏi đó. Chúng ta chơi tṛ cưỡi ngựa nha."
Khải nhảy lên người Vi Vi nhún nhảy. Vi Vi rùng ḿnh rên nho nhỏ,"Anh,
anh... anh tuyệt vời quá. Anh la chú nài tài t́nh. Anh biết điều khiển
con ngựa đến nơi cần đến."
Khải đùa, , "Cô ngựa trắng đang yêu của anh."
Vi Vi nói, "Bây giờ đến anh làm ngựa cho em nha."
Vi Vi nhảy lên người Khải vừa nhún nhảy, vừa hát, "Ếp ếp nhong nhong.
Ngựa ông đă về. Xích đu tiên, có tiền cưới vợ.. la la la"
Khải cười," Em hồn
nhiên quá!"
Vi Vi gh́m chặt hai
chân vào hông Khải, nhún nhảy nhanh hon, tay báu chặt vào người Khải.
Vi Vi mặt đầy thỏa măn, nă`m sấp lên người Khải. Vi Vi th́ thầm vào tai
Khải, "Anh, chú ngựa sắt đang yêu của em. Anh phi tài ghê. Anh đă cùng
em phi lên trời như câu chuyện Thanh Gióng. Em là Phù Đổng Thiên Vương
và anh là chú ngựa sắt. Chúng ta vừa dẹp trận và anh đưa em đến nước
thiên đàng, đến tuyệt đỉnh của nhục dục xác thịt. Wow, em nghĩ nước
thiên đàng cũng không hưởng được những khóai cảm này đâu."
Khải âu yếm gọi, "Vi Vi."
"Yes?"
Khải tiếp, “Em có thiệt nhiều ư tưởng ngộ nghĩnh đáng yêu. Em đa dạng
quá!. Hôm qua đến giờ anh điên đầu v́ em. Khi th́ em nghiêm nghị đạo
mạo như một vị thánh. Lúc th́ em hồn nhiên vui vẻ như một trẻ thơ. Em
c̣n đóng vai là người vợ hiền, chu đáo chăm lo cho chồng con. Cũng có
những lúc em thật nồng nàn say đắm dâm dật như một con hồ ly tinh. Em
cũng thiệt là mơ mộng lăng mạn như người nghệ sĩ. Mọi điều em làm đều
tóat ra vẻ đẹp và mang tính nghệ thuật. Anh có cảm tưởng bản chất em là
người nghệ sĩ. Hăy nói cho anh biết em là ai, đời thường em như thế
nào, và em cần ǵ nơi anh?"
Vi Vi bỗng
dưng khóc ngon lành. Khải ái ngại, ôm Vi Vi dỗ dành, "Em, anh muốn cho
em luôn vui vẻ hồn nhiên như lúc chúng ta ở bên nhau. Anh luôn tôn
trọng em và không hỏi ǵ về em cả v́ điều đó làm em khó chịu."
Vi Vi nói trong làn nước mắt, " Đây là những ngày vui nhất trong cuộc
đời của em. Cám ơn anh đă cho em tất cả. Em biết anh đă có gia đ́nh.
Em không muốn phá vỡ hạnh phúc gia đ́nh anh và làm khổ vợ
anh. Em sẽ không bao gio gặp và liên lạc với anh nữa. Mặc dù em yêu anh
nhiều.”
Khải thật bất ngờ v́
những lời nói của Vi Vi. Khải yên lặng ôm Vi Vi thật chặt trong ṿng
tay rắn chắc như thể Khải sợ Vi Vi đột ngột biến mất.
Vi Vi đă làm đúng như nàng nói. Cô biến
mất sau đó.
|
|
Tôi
thích tay trong tay cùng Hải Hồ chiều chiều đi dạo dưới những hàng me
già để lượm những trai me đậu phụng chua chua, ngọt ngọt trên lể đường.
Đêm đêm, chúng tôi mướn thuyền chèo lênh đênh trên sông từ Thanh Đa -
B́nh Quới - Thủ Đức. Những v́ sao lấp lánh trên nền trời đen. Chỉ có
hai chúng tôi giữa sóng nước mênh mông. Hải Hồ đă dạy tôi rất nhiều về
tṛ chơi t́nh yêu. Tôi đă cảm nhận được hương vị ngọt ngào cuả nụ hôn
môi và tôi đă đáp trả Hải Hồ một cách mănh liệt. Tôi đê mê rạo rực theo
từng cử động cuả Hải Hồ khi Hải Hồ nhẹ nhàng luồn tay dưới lớp áo ôm
lấy bộ ngực, mân mê đầu vú thanh tân của tôi. Thân xác yếu hèn rung lên
từng đợt cảm xúc dâng trào. Tôi như con thiêu thân quấn lấy Hải Hồ. Hải
Hồ biết rất nhiều tṛ chơi t́nh yêu mới lạ, nó làm tôi mê đắm. Thỉnh
thoảng tôi cũng nhớ đến Nguyễn Minh và tôi th́ thầm: "tha lỗi cho em.
Em cũng chỉ là một phụ nữ tầm thường, đầy phái tính. Em không thể nạ
cưỡng được cơn cám dỗ tuyệt vời này".
Đêm
nào chúng tôi cũng về nhà tận nửa đêm. Hải Hồ là khách trọ thường xuyên
ở ghế sofa nhà tôi. Tôi mất dần thói quen dậy sớm v́ suốt ngày rong
chơi cùng Hải Hồ. Trong trạng thái lơ mơ nửa ngủ, nửa thức tôi lơ mơ
như có ai kề cận tôi. Tôi hé mắt thấy Hải Hồ mắt đăm đắm nh́n tôi. Tên
này to gan thật dám đột nhập vào cung cấm. Toàn thân tôi tê
cứng trước cái nh́n kỳ lạ cuả Hải Hồ vào làn da để lộ dưới lớp áo ngủ
mỏng dính. Tôi nhắm mắt lại vờ ngủ. Hải Hồ qú xuống, kéo nhẹ thắt
lưng, chiếc áo ngủ bung ra để lộ bộ ngực trắng hồng. Một cách thành
kính, Hải Hồ đưa tay mân mê nhẹ lên ngực tôi, nâng niu như đang chiêm
ngưỡng vật báu. Bỗng nhiên, Hải Hồ cúi xuống thât sâu, mút lấy đầu vú
hồng hồng một cách ngon lành. Không hiểu sao tôi lại liên tưởng Nguyễn
Minh đang thành kính nâng chén thánh lên từ từ một cách thành kính và
đang nhấm nháp hương vị rượu nồng trong chén thánh. Có lẽ chén thánh
cũng bầu bầu như h́nh dáng bộ ngực phụ nữ? Toàn thân tôi rúng động hẳn
lên. Môt luồng điện khoái cảm chưa bao giờ tôi nhận được mau chóng lan
nhanh ra từng tế bào. Chúng đốt cháy tôi,toàn thân tôi bỗng rạo rực
cháy bỏng. Tôi keó sát Hải Hồ lên người tôi một cách vô thức. Tay tôi
bíu chặt cổ Hải Hồ, mắt nhắm nghiền. Tôi cảm thấy có vật ǵ cưng cứng
sau lớp vaỉ dày cuả Hải Hồ. Hải Hồ đă chuyển sang mút đầu vú bên kia.
Tay Hải Hồ sờ soạng cố gắng t́m lối thoát cho phần dưới thân thể cuả
nó…Ánh mắt nghiêm khắc cuả Nguyễn Minh chợt hiển hiện, trách móc
tôi,"Em quá lắm! Em hư đốn! Em không xứng đáng để yêu tôi!". Đột ngột,
tôi lấy hết sức đẩy mạnh Hải Hồ ra. Tôi vội kéo tầm chăn che kín thân
h́nh lơa lồ cuả tôi. Hải Hồ mặt đỏ gay như chưa ra khỏi cơn say, ngơ
ngác nh́n tôi trong giây lát. Hải Hồ chợt nhận ra mọi điều, vội vàng
xin lỗi tôi,
“Hải
Hồ xin lỗi Tâm Yên. Hải Hồ không có ư làm bậy. Hải Hồ chỉ ṭ ṃ muốn
xem thử Tâm Yên ngủ như thế nào mà thôi. Thật t́nh Hải Hồ chỉ ngắm vẻ
đẹp mà thôi.”
Tôi
không dám nh́n Hải Hồ, nói lảng, “Hải Hồ ra ngoài chờ Tâm Yên. Chúng ta
sẽ đi ăn điểm tâm nha.”
Hải
Hồ ra ngoài. Tôi mới hoàn hồn trở lại. Cảm giác ngây ngất vừa qua
c̣n vương vấn. Một tí ǵ nuối tiếc. Tôi ngắm nh́n thân thể
tràn đầy sức sống với những nữ tính đầy hấp dẫn trong
gương. Vâng. Tôi biết tôi đẹp. Mỗi lần ra phố, lũ con trai
thường th́ thầm bàn tán về tôi. Tôi hănh diện lắm nhưng giả vờ không
chú ư đến vẻ đep ấy. Vâng, điều ấy có nghĩa lư ǵ v́ Nguyễn Minh đâu có
bao giờ chú ư tới tôi đâu. Yêu anh tôi chưa bao giờ dám có ư nghĩ phàm
trần cả. Một màn đen vô h́nh vững chắc chắn ngang mất lư tính của tôi
rồi. Chỉ một lần vô t́nh đi sát Nguễn Minh khiến tôi ngây ngất. Tôi
nhắm mắt tưởng tượng đến cái nh́n xa vời, vợi buồn cuả Nguyễn Minh đang
nh́n tôi. Chiếc miệng cương nghị cúi xuống hôn tôi. Đôi bàn tay nhẹ
nhàng vuốt trên thân thể tôi. Tôi khẽ rùng ḿnh xua tan ư nghĩ đen tối
ấy ra khỏi tâm trí.
<Continue ...>
|